Tình yêu đó anh chỉ trao cho riêng người thôi
Dù đời thay đổi nhưng trái tim anh nguyện chung tình
Người có biết khi xa em trong lòng nhớ thương đêm từng đêm
Cầu mong sao cho chúng ta không dời xa nữa
Dù ngàn năm sau khi trái đất kia có đổi thay
Thì lòng anh vẫn sẽ chẳng đổi thay yêu người muôn đời
Mùa đông giá rét sẽ ấm nồng có em kề bên.
Người ta nói đúng, chia tay không đáng sợ bởi ngay từ khi bắt đầu biết đến tình yêu người ta cũng biết đến mặt trái của yêu thương là xa cách. Yêu giống như một chặng hành trình mà ai cũng muốn trải qua nhưng đi tới cái đích như thế nào thì không ai biết được. Nếu may mắn, có người sẽ tìm được quả ngọt ở cuộc tình mà mình vun vén. Nhưng có người buộc phải quay về, bắt đầu một hành trình khác, có vẻ mệt mỏi hơn.
Em thẫn thờ trở về nhà, lên căn phòng nhỏ của mình, em nhìn xuống thành phố lạnh tê tái kia mà không thể khóc. Nước mắt giống như khô cạn. Em tự trách bản thân mình đã quá tin anh. Tin từ khi còn yêu và tin tới cả khi anh nói lời chia tay. Là em ảo tưởng quá nhiều về cuộc tình này khi mà anh đã không còn yêu em nữa.
Buổi gặp hôm đó là buổi gặp cuối cùng. Nụ hôn cuối anh trao đến em. Vị hôn mang mùi hương cay đắng và đau đớn biết nhường nào.Từ trong giây phút, em suy nghĩ về anh, về nơi chốn mà anh trở về để dựa vào sau một ngày làm việc mệt mỏi. Là một người nào đó ở bên cạnh anh mà không phải em. Anh mãi mãi là tình yêu của đời em. Dẫu cho mai này, em có vướng vào mảnh tình ái nào khác đi chăng nữa, em vẫn sẽ luôn nhớ về anh – người đã dạy em biết cách yêu một người. Em sẽ nhớ một tình yêu đã khắc sâu vào tận tâm can. Anh vẫn giữ một vị trí đặc biệt trong tim em. Dẫu đây chỉ là bản tình ca buồn nhưng nó vẫn ngân vang mãi trong thâm tâm em. Có thế ngày mai, sẽ có một bài tình ca khác với kết thúc có hậu hơn thì cũng không bằng bản tình ca mà anh mang đến cho em. Buồn nhưng thật đẹp.
Yêu thương thế nào để em không cảm thấy bị gò bó?
"Nếu như giữa chúng ta cách nhau một trăm bước chân, chỉ cần em bước về phía anh một bước, anh tình nguyện bước chín mươi chín bước còn lại. Con người ta không ngại cố gắng nhưng cần nhất vẫn là đối phương đáp lại".
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất cho anh mở
Nhớ
Muôn thuở thần tiên.
Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta!
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Đêm nào anh cũng đi quanh em mà khóc
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến.
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu.
Hãy học từ sai lầm của người khác. Bạn sẽ không bao giờ sống đủ lâu để phạm phải tất cả sai lầm.
Tôi cứ đi tìm nguyên nhân mãi, rồi đẩy mình vào một mớ rối ren, vào hàng ngàn hàng vạn câu hỏi
Tại sao (Cá nhân có quyền được ) Tôi luôn muốn mình tốt hơn nhưng không biết có thể tiến tới đâu”.










